Post
- · Someone created this.
Chào bạn, bạn đang đọc những dòng giới thiệu đầu tiên về 1Ohana Club.
Để mà kể, thì tụi mình bắt đầu chạy với nhau từ 2 năm trước - 2024, Đà Nẵng, những ngày đầu hè, nắng và trời rất xanh. Chúng mình, mấy đứa nhóc, chung công ty, chung thói quen chạy bộ, sau một thời gian đủ dài theo dõi Strava của nhau thì quyết định chạy chung, chắc chả ai ngờ vậy mà chơi với nhau được hơn 2 năm nhỉ.

"Ohana có nghĩa là gia đình. Gia đình có nghĩa là không ai bị bỏ lại phía sau."
Bên cạnh đó thì đặt cái tên này cũng để tri ân lý do mà bọn mình biết nhau. Công ty cũ :)))), Yup, công ty có trụ sở ở Hawaii, dùng một từ có gốc gác từ Hawaii nghe cũng có vẻ ngầu hê hê.
Mình, đứa con gái đầu tiên tham gia, hồi đó quyết tâm tham gia chạy thử một hôm "cho biết". Buổi đầu sợ ơi sợ, sợ không chạy kịp mọi người, sợ không có nói chuyện được, sợ này sợ nọ rồi cũng phải lần lữa mấy tuần mới dám tham gia. Kinh nghiệm chỉ ra liều ăn nhiều, nhờ các anh mà hồi đó mình thấy chạy vui hơn, nhanh tiến bộ hơn, buổi nào cũng được các anh bày cho đủ tips trên trời dưới đất. Bài học số 1 lúc đó của mình lúc đó, là nhận ra kỹ năng cơ bản như chạy bộ cũng cần phải học và cải thiện, không phải ai cũng làm đúng cơ bản.
Hoạt động chủ yếu của bọn mình là chạy dài vào sáng thứ 7. Thường thì tụi mình sẽ hẹn nhau từ rất sớm, từ 5h30 sáng đã lục đục dậy. Mới đầu cũng khổ đấy, nhưng cảm giác chạy khi thành phố còn đang ngủ thật sự rất đặc biệt. Tụi mình đã thử rất nhiều cung đường: từ cầu Trần Thị Lý tới cầu Thuận Phước quay đầu, chạy trong khu Euro Village, chạy núi Sơn Trà, chạy ở Hòa Bắc, chạy biển... Đi qua những con đường quen mà tự nhiên thấy lạ, vì lần đầu tiên mình đi qua nó bằng đôi chân, chậm rãi. Cảm giác Đà Nẵng yên tĩnh, rộng rãi, và chắc là gần gũi hơn một chút.
Sau mỗi buổi chạy, gần như luôn có một kèo nhỏ: ăn sáng, nước mía, cà phê, ngồi tỉ tê những câu chuyện không đầu không cuối.

Có một kiểu chạy mà mình luôn mong chờ: chạy ở Sơn Trà. Đường dốc, dài, và không hề dễ. Nhưng bù lại là không khí trong lành, cây xanh, và đôi khi là cả biển hiện ra phía xa xa.
Mình nhớ có lần đang chạy giữa chừng thì phải dừng laij, không phải vì mệt, mà vì quá đẹp. Cả nhóm đứng lại, thở dốc, rồi cười. Những khoảnh khắc như vậy, mình nghĩ chắc không dễ gì có được nếu chỉ ở trong văn phòng mỗi ngày.
Không chỉ chạy ở Đà Nẵng, tụi mình còn hay rủ nhau đi đâu đó. Vừa là du lịch, vừa là chạy. Bọn mình đã check-in tại Gia Lai, Huế, Hà Nội, Tam Đảo, miền Tây và suýt chút nữa là Vũng Tàu 😭
Sáng dậy sớm, chạy một vòng quanh nơi mình đến, rồi cả ngày đi ăn, đi chơi. Tối về lại ngồi với nhau, xem phim, kể chuyện linh tinh. Đi nhiều hơn một chút, mình thấy Việt Nam đẹp hơn mình nghĩ. Và cũng thấy mình sống nhiều hơn. Tất nhiên là trừ những lúc suýt hẹo vì gặp nạn.

Rủ nhau đi chèo SUP, leo núi, đi bơi, tập gym. Có hôm lại đổi gió bằng một chuyến đạp xe lên núi ngắm Lễ hội Pháo hoa Quốc tế. Đơn giản là vận động theo một cách khác để cơ thể không bị nhàm chán. Và bởi có nhiều hoạt động vãi, nên từ "1Ohana Run Club", giờ bọn mình chỉ ghi là "1Ohana Club" thôi.
Gửi tới 1Ohana Club, cảm ơn mọi người vì đã xuất hiện trong cuộc đời em. Mến mọi người nhiều vãi.

Và vì quá nhiều người hỏi, nếu bạn muốn tham gia, bọn mình luôn welcome người mới, chỉ là bạn sẽ phải chủ động một chút, vì từ lạ thành quen cũng cần một chút nỗ lực mà:
Bọn mình có dành chỗ cho bạn đăng ký bằng email ở đây https://www.1ohana.asia/
Hoặc, inbox tới instagram của bọn mình https://www.instagram.com/1ohanaclub/ (tụi mình khuyến khích bạn inbox hơn nhé)
Cảm ơn vì đã đọc tới đây ạ. Hy vọng gặp nhau ở buổi chạy tiếp theo. See ya!